Và rồi lần tiếp nữa tháng 8 lại ghẹ về đây, lọt thỏm giữa dòng tiết trời cuối hạ – chớm thu đầy đầy đủ ngập kết thúc và bỏ ngỏ. Máu giao mùa là thế, có những người đang háo hức bởi đất trời chuẩn bị chuyển mình cách qua mon mới, ngược lại, cũng có thể có lắm kẻ đang bùi ngùi, xa xót vị những mùa hoa rực lửa của mùa hạ sắp sửa rời đi. Chúng ta ở đây, ngồi bên dưới gầm trời nhuốm máu thời gian mà chuyển ngón tay ra khẽ đếm năm lâu năm tháng rộng – mong ngóng và hi vọng, tốt níu giữ với luyến tiếc? ai cũng phải đối mặt với thời hạn bằng những xúc cảm của riêng mình, yêu thương thương, hay chia biệt, thì tương lai tháng tám cũng về rồi. Kể cả người hạnh phúc tốt nhất cũng giấu trong tâm một nỗi riêng rẽ mang, thì liệu trên thế gian này, với muôn ngàn gần như bề bộn, hầu như dở dang, những tâm tư nguyện vọng còn lưu lại trên nhân thế, tất cả kẻ như thế nào thấy mon tám ghé qua mà hồn lại hờ hững không một lần đẩy sóng hay chăng?

Tháng tám – khoảng chừng giao mùa cũng tương tự như với hoàng hôn. Có bạn cho đó là sự việc kết thúc, nhưng với ai đó, hoàng hôn hoàn toàn có thể là sự khởi đầu. Chúng ta – phần lớn kẻ cô đơn đã giữ trong tâm những ngổn ngang chất ông xã qua năm tháng, lãng du dưới nghìn vạt nắng nóng cuối chiều mà tiếc rẻ các hồi ức đã từng đi xa. Nhưng, hãy lưu giữ rằng, ở đâu đó không tính kia, cũng có thể có những đàn ông trai, những cô nàng khác đã chuẩn bị sẵn sàng lên đường trước lúc trời rạng. Cảm hứng là thứ kì lạ, cũng vậy cơ mà tháng 8 chẳng của riêng rẽ ai. Hôm nay, nhằm gửi thêm 1 chút xúc cảm cho cái khoảng giao mùa thần kì ấy, tôi sẽ tổng hợp mọi dòng stt mon 8 rất trọng tâm trạng cùng phần lớn hình ảnh tuyệt đẹp đón rước tháng 8 giành cho các bạn. Hầu hết dòng status mon tám này là tôi tổng phù hợp từ những bài tản văn mà mình đã viết trước đó, mong muốn rằng các bạn sẽ thích. Chúc các bạn vui vẻ mặt những câu nói hay về mon 8 thuộc hình hình ảnh đẹp và phần nhiều status tâm trạng giành cho tháng 8 sau đây!

Tháng tám nghe lòng chới vớiThu về trong giấc mơ trưaBằng lăng bao chiều ngóng đợiTàn phai một phút giao mùa

Tháng tám sầu hoen đôi mắt biếcĐêm thu ánh nắng chập chờnTa buông đôi lời giã biệtNợ tín đồ một chút cô đơn.

Bạn đang xem: Stt hay về tháng 8

(Thơ tình: một chút tháng 8 – Huỳnh Minh Nhật)

*

» Status mon 8 vào tản văn “Khẽ một chiếc rồi mon tám về” – Huỳnh Minh Nhật

Tháng tám về nhẹ như một cái chớp đôi mắt của nhỏ sói hoang 1-1 dại, khẽ một cái thế rồi bình minh, khẽ một chiếc đằng sau phần đông tán lá xanh ta bỗng do dự không biết đuc rút hay nắng đến, quà quá, quà xanh xao, vàng cô đơn… có lẽ rằng cũng như nhỏ sói cơ vượt bao khu rừng để đứng bên trên mỏm đá hụ lên một tiếng điên cuồng trong câm lặng, ngước chú ý điều gì ở vô cùng xa xôi rồi lẳng lặng quay đầu vào về tối và liên tiếp đợi chờ ngày mai. Một khoảnh khắc, một phút chốc thôi, vậy là quá đủ!

Chiều nay, tháng tám vấn vương vãi vài giờ đồng hồ ve khan đứt đoạn, chiều nay có nắng, có mưa, chiều nay có gió lưa thưa. Chiều cũng kỳ lạ kỳ, thất thường xuyên như một nữ giới thơ chớm tuổi yêu thương đương new lớn. Ta ngồi trong nhà viết bản thơ tình vụng về gửi qua ô cửa, hi vọng sẽ chạm vào ai dẫu chẳng xuyến xao, dẫu chẳng bồi hồi!

Tháng tám hôn nhẹ bên hiên nhưng khóm cúc trước đơn vị không kim cương như màu sắc của nắng, trời vẫn trong veo nhưng ko phảng phất chút tình của mắt tín đồ đi. Chiều ni tháng tám bao gồm tiếng ve sầu kêu, gồm lá rụng nhiều, chiều mon tám về gồm hoa sim chín, bao gồm đọng dư tình của buổi gặp gỡ nhau, chiều mon tám sang, có lạnh nhạt của kẻ ra đi, có tâm tư của tín đồ ở lại…

*

Tháng tám giờ cũng tương tự tháng tám của các mùa xa, vẫn ghé thăm với một chiều buồn đến nao lòng, vẫn những cơn mưa ấp ủ yêu mến nhưng đã rubi phai một nửa. Ta đột nhiên say với mớ tâm tư tình cảm lạc nhịp trong hồn, ta bỗng nhớ nhung, khát khao một môi hôn lâu năm như những tháng năm u sầu xa cách. Này tách bóc cà phê nguội, này điếu thuốc new mồi, này bản tình ca còn khẽ ngân vang chuyển tình ta vào cõi yên ổn một chiều tháng tám mê man mê…

Tình yêu dâng đầy cùng với nỗi lưu giữ nhau nhưng cũng tàn theo mon ngày xa cách, mon tám về phía trên vẽ lên vòm trời bóng tín đồ gục đầu khóc mang lại tình yêu của tuổi hồn nhiên, của rất nhiều yêu thương 1 thời xa tầm tay với với. Mon tám về khắc họa chân dung nụ cười hạnh phúc của một bạn nao, mon tám lịch sự gợi đường nét nghiêng nghiêng của giọt lệ dài trong số những vần thơ mỏi lòng chờ đợi. Tháng tám ơi? lúc nào mới không còn bâng khuâng? Biết khi nào mới hết dại khờ như thiết yếu tình yêu ta dành cho một chị em thơ mon tám?

Em gồm phải cơn gió long dong chờ hoa cùng nắng gieo tình lên mắt? Ta như kẻ lữ hành solo độc tìm gió với mây! mon tám về có con tim trong trẻo mơ mộng nhưng cũng có con tim hoang hoải viên vông thân chiều hoang lạnh, một niềm vui liệu gồm là vui khi sát bên không còn các giọt nước mắt? niềm vui của một người đôi khi chỉ solo thuần là phần đông nỗi niềm tự khắc khổ của người kia, và, hạnh phúc thỉnh thoảng chỉ là được khóc để fan ta yêu rất có thể yên bình trong tầm tay khác.

*

Con bạn ta thỉnh thoảng rất lạ, vạn niềm vui chẳng thể có tác dụng họ vui mà lại chỉ một chút ít vô tình, một giọt nước mắt đã khiến họ ôm lòng bi hùng tủi. Chiều nay tôi lại ha hả ngồi lai rai cùng vài đứa bạn, đời vẫn trôi, thu hoài tới. Người đi, người ở lại, đồng đội có đứa xa xôi mà lại còn ghi nhớ đến, tất cả đứa sát bên nhưng một lời trông nom nói ra cũng đề xuất ngượng mồm…

Chúng tôi ngồi lảm nhảm về quá khứ, mường tượng tương lai, có nhiều những sản phẩm công nghệ hay ho nhưng lại mặc nhiên, đầy đủ nỗi đau bạn ta thường luôn giấu kỹ. Sau mỗi cuộc vui, đầu óc quay cuồng gác tay lên trán mỗi người đều sở hữu một khoảng lặng nhằm nghĩ về đầy đủ thứ đang qua, có tín đồ hạnh phúc, gồm kẻ cô đơn. Riêng tôi, tôi với tôi mỉm mỉm cười mơ về niềm hạnh phúc cho một sắc thái xa lạ.

Xem thêm: Game 7 Viên Ngọc Rồng Siêu Cấp ? Game 7 Viên Ngọc Rồng Siêu Cấp #1

Những phút khiến cho lòng ta lao đao ngày dần ngắn ngủi, rồi cái bộn bề sẽ nhanh chóng xóa nhòa nỗi đau lẫn cả yêu thương thương. đợi ngày mai nắng nóng lên mỉm cười với phố, ta đã lại thấy tháng tám dìu dịu như vạt áo của cô gái nữ Tôn xứ Huế. Còn bây giờ, bình minh hỡi xin chớ lên vội, ta đang còn mơ hồ, ta vẫn đang còn khao khát tình trăng…

Và đêm nay, lá rơi đầy, tháng tám về gồm gió xào xạc phảng phất trên hè phố, có tiếng thở dài sau bước lang thang, bao gồm chút gì dâng tràn giữa những nghĩ suy với trong cơn mơ mị gồm gì hi vọng…

Tháng tám về, đan xen, lẫn lộn…

Tháng tám về…

Tháng tám đi…

Tháng tám này cũng tương tự tháng tám xưaCũng những phiên bản tình thơ dềnh dàng về cất cánh qua song cửaMừng vui một nửa, tiếc nuối thương một nửaKhông biết ai kia tất cả còn xao xuyến, bồi hồi?

Tháng tám này đón ta với số đông cơn mưaKhông gian ảm đạm, quạnh hiu mà nghe đâu nghẹt thởSay cùng với men cay, say bởi nỗi nhớMơ một nụ hồng dài như năm tháng xa xôi…(Tản mạn: Khẽ một cái rồi mon 8 về – Huỳnh Minh Nhật)

*

» Status tháng 8 trong tản văn “Ta đã chờ tháng tám tự lâu” – Huỳnh Minh Nhật

Ai sẽ từng cô đơn thì mới biết yêu thương mến mùa thu, bắt đầu biết yêu thương cái vị ngọt ngào ẩn sâu trong loại xác xơ hoang tàn ngoại trừ ấy…

Chiều nay, ai kia nhà bên đợt nữa mở lên khúc ca bi thiết đến não nại để đưa tiễn những dư hương mùa hạ còn đọng lại. Cảm ơn khu đất trời ban bộ quà tặng kèm theo cho đời mùa thu, cùng cảm ơn ngày thu đã mang lại cho ta những ai oán vui một thời, cho ta một lượt biết yêu thương thương, biết nhung nhớ một hình dung xa lạ.

Tháng tám ngập ngừng ngoài ô cửa ngõ sổ, chiều anh về ghé thăm viễn phố. Phố vẫn in hằn rất thực dư hương thơm một ngày thu cũ đang tiễn em xa, anh về đây, một trời thu nhẹ, đá quý cõng bên trên vai chút xanh lè của hạ cuối mùa…

Anh cứ tự hỏi mình rằng ko em biết yêu cầu làm sao, tuy nhiên rồi cứ thu lại thu một mình vẫn vậy. Chần chừ tháng tám có gì, băn khoăn cái khoảng chừng giao mùa này có gì nhằm cứ từng độ này anh cứ trở về ngõ cũ. Không hẳn hi vọng, chưa phải bóng hình, chưa phải những vần thơ thở than và cũng chẳng đề xuất gợi nhớ cuộc tình xưa cũ, chỉ biết rằng… anh đã chờ đợi tháng tám từ lâu!

Tháng tám chỗ đây có lẽ rằng không gồm lá vàng lả tả, mà lại tận thẳm sâu vẫn có thanh âm của điều gì đó phai nhạt, úa tàn. Mon tám địa điểm này lá vẫn phong xanh, mon tám khu vực mình tuồng như hạ vẫn nhởn nhơ, heo may hồi âm im bặt, rứa mà trong những giấc mơ hoang lối của làn sương thuốc, anh nghe mỏng manh lề đường nức nở xác lá đớn đau.